– Tên bài hát: Xin Trả Lại Thời Gian
- Ca sĩ: Trúc Ly
- Sáng tác: Thanh Sơn
- Thể loại: Bolero
- Năm phát hành: 1968
- Album:
Giới thiệu bài hát
- Phiên bản cover nổi tiếng: Lệ Quyên, Quỳnh Trang (MV Official 2020), Phương Anh, Vũ Như Nguyệt (Album Xin Trả Lại Thời Gian), Ngô Quốc Linh.
- Giải thưởng: Không có thông tin cụ thể về giải thưởng.
- Xuất hiện trong phim/chương trình: Thường được biểu diễn trong các chương trình bolero xưa như Đam Mê Bolero, Tình Ca Người Lính Xưa, và video học hát trên YouTube.
Xin Trả Lại Thời Gian là một trong những ca khúc kinh điển của dòng nhạc vàng bolero Việt Nam, được sáng tác bởi nhạc sĩ Thanh Sơn vào khoảng năm 1968. Bài hát nhanh chóng trở thành biểu tượng của nỗi niềm hoài niệm, khắc khoải về những kỷ niệm tình yêu đã qua, với giai điệu da diết và lời ca thấm đẫm nỗi buồn man mác. Lần đầu tiên được ca sĩ Trúc Ly thu âm trên đĩa nhựa do Nhà xuất bản Minh Phát phát hành tại Sài Gòn ngày 15/12/1967, ca khúc đã chinh phục trái tim khán giả ngay từ những ngày đầu ra mắt.
Qua hơn nửa thế kỷ, Xin Trả Lại Thời Gian không chỉ là bản hit của thập niên 60-70 mà còn được thế hệ ca sĩ sau này yêu thích cover, từ Lệ Quyên, Quỳnh Trang, Phương Anh đến Vũ Như Nguyệt. Sự trở lại mạnh mẽ vào năm 2011 đánh dấu một cột mốc quan trọng, khi chính nhạc sĩ Thanh Sơn viết thêm lời hai với tựa đề Hai Người Lĩnh Tâm, mang đến hơi thở mới cho tác phẩm. Bài hát gắn liền với hình ảnh Đà Lạt thơ mộng, nơi nhạc sĩ lấy cảm hứng từ một mối tình dang dở, khiến nó trở thành biểu tượng của tình yêu buồn, của sự nuối tiếc thời gian không thể níu giữ.
Tầm ảnh hưởng của ca khúc lan tỏa rộng rãi trong cộng đồng yêu nhạc xưa, thường xuất hiện trong các chương trình bolero, album tuyển chọn và video YouTube triệu view. Với melody chậm rãi, hợp âm đơn giản nhưng giàu cảm xúc, nó dễ dàng chạm đến nỗi lòng người nghe, đặc biệt những ai từng trải qua chia ly. Xin Trả Lại Thời Gian không chỉ là bài hát, mà còn là lời thì thầm của ký ức, nhắc nhở về vẻ đẹp mong manh của tình yêu và sự khắc nghiệt của dòng đời.

Lời bài hát: Xin Trả Lại Thời Gian
Đoạn 1:
Xin trả lại những kỷ niệm buồn vui
Ngày xanh đã theo thời gian qua mất rồi
Ngồi viết tâm sự nhớ ngược về quá khứ
Chợt lên nét suy tư bao năm thầm kín
Chó thương tà áo tím những đêm dương lại
Nghe trái sầu rền vào lòng u hoài
Điệp khúc:
Thời gian có ngừng đây bao giờ
Thương tiếc rồi sẽ làm buồn vu vơ
Nhiều lúc muốn quên để xóa mờ
Nhưng mỗi lần đêm về thương nhớ người đó
Ta đi tình vẫn chia đôi biết cuộc đời mình ra sao
Ôm kỷ niệm chẳng nửa lời thề thầm
Một tâm phúc cho người thương cho tiếng đàn
Đoạn 2:
Đời đã không màng những gì mình mơ ước
Mà sao khó tìm quên
Xa nhau thì nhớ lúc đến gần xao xuyến
Nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian
Đoạn nối:
Thời gian qua đi bảo rồi
Thương tiếc rồi sẽ làm buồn vu vơ
Nhiều lúc muốn quên để xóa mờ
Nhưng mỗi lần đêm về thương nhớ người đó
Kết thúc:
Nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian
Nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian
Hợp âm: Xin Trả Lại Thời Gian
Tone gốc: Am (La thứ)
Hướng dẫn cơ bản:
Bài hát sử dụng hợp âm bolero truyền thống, dễ chơi trên guitar acoustic. Sử dụng capo nếu cần điều chỉnh tone cho giọng hát. Nhịp chậm 4/4, nhấn nhá ở điệp khúc để tăng cảm xúc. Các hợp âm chính: Am, Dm, E7, A7, G, C, F.
Đoạn 1:
Am Dm
Xin trả lại những kỷ niệm buồn vui
G C
Ngày xanh đã theo thời gian qua mất rồi
Am Dm
Ngồi viết tâm sự nhớ ngược về quá khứ
E7 Am
Chợt lên nét suy tư bao năm thầm kín
Điệp khúc:
Am Dm
Thời gian có ngừng đây bao giờ
G C
Thương tiếc rồi sẽ làm buồn vu vơ
F E7
Nhiều lúc muốn quên để xóa mờ
Am Dm E7 Am
Nhưng mỗi lần đêm về thương nhớ người đó
Đoạn 2:
Am Dm
Đời đã không màng những gì mình mơ ước
G C
Mà sao khó tìm quên
F E7
Xa nhau thì nhớ lúc đến gần xao xuyến
Am
Nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian
Phân tích ý nghĩa bài hát
Bài hát Xin Trả Lại Thời Gian là một bức tranh sống động về nỗi đau của sự chia ly và hoài niệm không thể nguôi ngoai. Ngay từ Đoạn 1, lời ca mở đầu bằng hình ảnh “xin trả lại những kỷ niệm buồn vui / Ngày xanh đã theo thời gian qua mất rồi”, gợi lên sự tuyệt vọng muốn xóa nhòa quá khứ. Những “kỷ niệm buồn vui” không chỉ là tình yêu mà còn là tuổi trẻ rực rỡ đã trôi qua, để lại khoảng trống mênh mông trong lòng người ở lại. Hình ảnh “ngồi viết tâm sự nhớ ngược về quá khứ” khắc họa nỗi cô đơn, khi nhân vật chính lật giở ký ức như lật từng trang nhật ký cũ kỹ. “Chợt lên nét suy tư bao năm thầm kín / Chó thương tà áo tím những đêm dương lại” – đây là chi tiết đầy chất thơ, gợi nhớ đến tà áo tím học trò, biểu tượng của mối tình đầu trong văn hóa Việt Nam thập niên 60. Những đêm dài ở Đà Lạt se sắt, nơi nhạc sĩ lấy cảm hứng, càng làm tăng chiều sâu cảm xúc, biến nỗi nhớ thành nỗi đau thể xác.
Điệp khúc là đỉnh cao của nỗi khắc khoải: “Thời gian có ngừng đây bao giờ / Thương tiếc rồi sẽ làm buồn vu vơ”. Thời gian được nhân hóa như một dòng chảy vô tình, không thể dừng lại, khiến mọi nỗ lực níu giữ chỉ dẫn đến nỗi buồn vô tận. “Nhiều lúc muốn quên để xóa mờ / Nhưng mỗi lần đêm về thương nhớ người đó” phản ánh cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội – lý trí bảo quên, nhưng trái tim lại trỗi dậy những hình bóng cũ. Câu “Ta đi tình vẫn chia đôi biết cuộc đời mình ra sao” thể hiện sự lạc lõng, cô đơn giữa dòng đời, nơi tình yêu dang dở để lại vết thương không lành. Phần “Ôm kỷ niệm chẳng nửa lời thề thầm / Một tâm phúc cho người thương cho tiếng đàn” mang tính triết lý, coi kỷ niệm như báu vật cuối cùng, dù đau đớn nhưng vẫn trân quý.
Đoạn 2 đẩy cao trào với nghịch lý tình yêu: “Đời đã không màng những gì mình mơ ước / Mà sao khó tìm quên / Xa nhau thì nhớ lúc đến gần xao xuyến”. Đây là chân lý phổ quát về bản chất con người – càng xa cách càng nhớ nhung, càng gần gũi càng rung động. Lời kêu “Nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian” như lời van xin tuyệt vọng gửi đến tạo hóa, mong lấy lại những khoảnh khắc đã mất. Thông điệp chính của bài hát là sự bất lực trước thời gian và số phận, nhưng đồng thời tôn vinh sức mạnh của tình yêu chân thành, dù kết thúc trong nước mắt.
Hoàn cảnh sáng tác càng làm tăng giá trị nghệ thuật. Nhạc sĩ Thanh Sơn sáng tác ca khúc tại Đà Lạt, từ một mối tình dang dở với “người con gái đã cho tôi một mối tình dang dở”. Ông từng chia sẻ: “Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu ân tình trong bài hát Xin Trả Lại Thời Gian, xin trả hết về cho người. Dù sao tôi cũng xin cảm ơn Đà Lạt”. Điều này giải thích sự gắn bó với hình ảnh “tà áo tím” – màu tím của hoa phượng, của Đà Lạt sương mù, và của nỗi thầm kín kéo dài. Cảm xúc bài hát mang đến là sự man mác buồn, xen lẫn ngọt ngào hoài niệm, khiến người nghe như lạc vào vòng tay quá khứ. Không phải nỗi đau dữ dội, mà là nỗi buồn nhẹ nhàng, thấm dần theo từng nốt nhạc, khiến bao thế hệ rơi nước mắt khi hát theo.
Âm nhạc hỗ trợ hoàn hảo cho lời ca, với giai điệu chậm rãi ở tone Am, hợp âm đi xuống tạo cảm giác suy tư. Thanh Sơn khéo léo lồng ghép yếu tố dân gian bolero, khiến bài hát dễ hát nhưng khó quên. Qua lăng kính hiện đại, ca khúc vẫn актуальны, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của ký ức tình yêu trong thời đại số mau quên. Nó không chỉ là bài hát, mà còn là bài thơ nhạc về sự mong manh của hạnh phúc.
Thông tin bổ sung
Kết luận
Xin Trả Lại Thời Gian khẳng định vị thế bất hủ trong kho tàng nhạc vàng bolero, với giá trị nghệ thuật vượt thời gian. Từ hoàn cảnh sáng tác đầy cảm hứng tại Đà Lạt đến lời ca sâu lắng, giai điệu da diết, bài hát không chỉ kể chuyện tình buồn mà còn chạm đến nỗi lòng chung của kiếp người. Sự sống lại qua các phiên bản cover chứng tỏ sức hút vĩnh cửu, nhắc nhở chúng ta trân trọng hiện tại trước khi quá muộn. Đây là kiệt tác của Thanh Sơn, mãi là báu vật âm nhạc Việt Nam.
Ngày cập nhật lần cuối 12/04/2026 by Ca Nhạc Nhẹ

Trung tâm ca nhạc nhẹ TP. Hồ Chí Minh